- Love  -

 

Chuyện tình yêu.....

Mọi kí ức sẽ chìm vào quên lãng
Nhưng vẫn còn giây phút của ngày xưa
Dẫu mai sau và cho đến bao giờ
Mình vẫn nhớ _ vẫn nhớ chiều mưa ấy !"

" Cuộc sống như một dòng sông trôi chảy mãi, cuộc đời nào rồi cũng trôi qua cùng năm tháng. Mọi kỉ niệm là một phần cuộc sống của ta, quá khứ sẽ thuộc về một niềm kí ức, sẽ không bao giờ xóa nhòa được tất cả....."'

Tôi đã nghe điều này từ một người bạn, khi nói về quá khứ, dĩ vãng và kỉ niệm. Tất cả là hạnh phúc, niềm đau, nụ cười, nước mắt ....Có những quá khứ ta không còn nhớ rõ hình hài, có quá khứ ta không thể quên lãng và cũng có quá khứ ta không bao giờ muốn nó bị lãng quên. Tuổi trẻ của chúng ta, nó đã tạo ra điều kì diệu ấy ....Cảm giác hạnh phúc, nỗi nhớ cồn cào, cái nắm tay đầu tiên, cái nhìn đầu tiên, giọng nói, nụ cười đầu tiên, nụ hôn đầu tiên ....tất cả là của mối tình đầu tiên .

Với tôi cũng thế, có thể nó cũng là một điều bình thường trong muôn ngàn điều bình thường, là điều đặc biệt trong muôn ngàn điều đặc biệt của cuộc sống này mà thôi. Tôi không biết ngày mai sẽ ra sao? Tôi không biết mói thứ sẽ thay đổi như thế nào? Tôi không biết tình yêu có thể chết không? Nhưng tôi có thể chắc chắn một điều rằng: Tôi sẽ không bao giờ quên mối tình đầu, không bao giờ quên anh, ngay cả khi tôi không còn yêu anh nữa. Vì anh _ Mối tình đầu ....


Mối tình đầu là gì anh nhỉ ?
Có phải là lưu luyến lắm không anh
Câu hỏi xưa tưởng chừng như...thơ dại
Mà bây giờ em đã hiểu vì sao ?

" Đó là một câu chuyện thật giản dị và bình thường, nhưng với tôi lại là cả một quãng đời, cả một vùng trời kỉ niệm, nó sẽ in sâu trong tâm hồn tôi. Bây giờ và mãi mãi ...

Vào một ngày cuối mùa hè, trên mảnh đất Tây Nguyên, nơi mà với tôi từ lúc sinh ra đã là ruột thịt, là quê hương, là nhưng gì thân thương nhất. Một cô bé đang chuẩn bị bước vào tuổi 18 như tôi thì cuộc đời thật đẹp. Tôi quá ngây thơ, vô tư, mọi thứ tôi nhìn nhận, cả cuộc sống này nữa sao mà bình yên, hoàn thiện đến lạ kì, nó như là những ngôi sao hạnh phúc lan toả trong tâm hồn tôi .

Cái không khí của một ngày đầu mùa mưa, se se lạnh và ướt át. Hôm ấy, cơn mưa dầm làm cho mọi vật trở nên mới mẻ và thoáng đãng.Thường thường những cơn mưa dầm như thế kéo dài từ 2 _3 ngày. Cơm mưa vô tình làm cho mọi người sống sát vào nhau hơn, và cũng nhờ cơn mưa ấy, tôi đã gặp anh, thât tình cờ ....Có lẽ suốt cuộc đời này tôi không thể quên được ngày hôm ấy, ngày 20/08/02 ....

" Nụ cười đầu tiên, cái nhìn đầu tiên, lời nói đầu tiên ..." với anh, thật lòng giây phút ấy không có gì đặc biệt, nó chẳng làm cho tim tôi đập mạnh, chẳng phải để cho tôi phải suy nghĩ hay hồi hộp, như tình yêu bất ngờ mà mấy đứa bạn của tôi thường kể lúc chúng tôi nói chuyện và bàn tán ...

Thậm chí khi nụ cười của một người con trai xin trú mưa nhờ, còn làm cho tôi cảm thấy ngố và mất thiện cảm khi nhìn thấy chiếc lắc đeo ở chân : "Một tên con trai mới lớn quậy phá và chơi bời ...!", đó là cái nhìn đầu tiên của tôi về anh .

Nhưng hình như anh chẳng thèm để ý đến thái độ mất thiện cảm của tôi, nên lúc nào cũng cười, mà lại cười thật tươi nữa cơ .Tôi không bắt chuyện, để anh một mình ...Nhưng cuộc đời mà, có nhiều điều bầt ngờ lắm, làm sao tôi có thể biết nó sẽ đưa đẩy ta về đâu, ban tặng và lấy đi của ta những gì? Trái tim ta sẽ cùng nhịp đập hay thuộc về ai? Lúc ấy cả tôi và anh nào đâu ai biết. Tôi ngây ngơ không hiểu một chút gì về tình yêu, chỉ định nghĩa mơ hồ là nó thật đẹp, là khát khao là niềm tin, chân thật ...Còn anh, tôi cũng không biết nữa, làm sao tôi biết được lúc ấy anh nghĩ gì?

Ngày ấy, trước mắt tôi là một tên con trai ướt như chuột, quậy phá, nói nhiều và có lẽ điều mà tôi thấy đáng yêu nhất ở anh là nụ cười, nụ cười quá ư là vô tư, hồn nhiên. Nụ cười như xua tan đi mọi thứ, chỉ còn tốn tại niềm vui và hạnh phúc ....


Có những mùa hè không hề trở lại
Chỉ có tiếng ve trĩu cành phượng hồng
Trang sách cũ xa rồi xa mãi
Ngân khúc nhạc lòng trong nỗi nhớ bâng khuâng ....!"

Tôi và anh kết bạn, như những người bạn bình thường khác, trao đổi về mọi chuyện, học hành, vui chơi, trường lớp và cả cuộc sống. Thời gian, không gian và những lá thư đã giúp tôi và anh hiểu nhau hơn. Dần dần chúng tôi trở thành đôi bạn thân lúc nào không biết, dù có những giây phút không hiểu nhau, có lúc dường như đã ...Nhưng tất cả đều không quan trọng, điều quan trọng là tình bạn giữa tôi và anh càng bền vững, thân nhau hơn ...

Mặc dù, tôi luôn biết và nhận thức được rằng, anh và tôi là hai con người hoàn toàn khác nhau, như hai vùng trời, hai thế giới vậy ...

Anh sinh ra và lớn lên ở vùng đất mà lúc đó đối với tôi nó hoàn toàn xa lạ, bí ẩn, không thân thiện và ấm áp như bây giờ. Ngày ấy ....Anh: Một tên con trai mới lớn, nổi tiếng quậy phá trong trường, anh thích những giờ cúp tiết đi chơi, la cà trong các quán, cuộc sống bất chấp, những cuộc chơi...luôn ở bên cạnh anh, là niềm vui của anh. Có lẽ, đó là vẻ bề ngoài không mấy ai ưa. Nhưng tôi nhận thấy ở anh, một nụ cười vô tư như thiên thần luôn nở trên gương mặt, và bên trong con người ấy là cả một thế giới, cả một tâm hồn, nó hội tụ mọi thứ: Sự chân thành, niềm tin, khát vọng, tình yêu trong sáng và có cả sự thiết tha, ấm áp.....

Phải chăng chính thế mà tôi luôn cảm nhận được tất cả mọi điều mà anh chia sẻ với tôi: Niềm vui nỗi buồn, sự xót xa cho mối tình đầu, nỗi dằn vặt, nuối tiếc cho mối tình thứ hai. Sự bất đồng mâu thuẫn giữa những người đàn ông trong gia đình, của một người Bố phiền muộn về đứa con trai mới lớn nông nổi. Dường như tôi cũng cảm nhận được nỗi đau mà anh đã trải qua, hiểu được rằng anh không bao giờ muốn thế. Đến tận bây giờ tôi vẫn chưa biết được tại sao lúc ấy tôi lại hiểu và thân với anh đến vậy.

Ngày đó, tôi khác anh quá, cả tính tình, cuộc sống ....:Tôi chỉ là một người con gái mọi lớn thật bình thường, vui vẻ vô tư, như bao người con gái khác. Cuộc sống của tôi thật bình yên, không bao giờ có những giờ trốn tiết, không có những mối tình nông nổi, không có những cuộc chơi bất chấp. Ngày ấy, với tôi mọi thứ thật bằng phẳng, vô thường. Những giờ lên lớp chăm chỉ học, những thành tích học tập, các buổi liên hoan thoải mái vui đùa, có ánh mắt nhìn nhau ngượng ngùng...............


Tôi đi tìm bạn giữa chiều mưa
Con đường xưa lấm tấm mưa đầy
Gió nhè nhẹ, mưa bay lất phất
Chợt nỗi buồn thổn thức qua đây ..."

Lúc đó, tôi luôn nhìn đời, nhìn cuộc sống này bằng một màu hồng, mọi thứ đối với tôi còn quá lạ lẫm, bí ẩn. Một thế giới tươi đep đang hiện ra trước mặt tôi, và tôi cảm thấy hạnh phúc thật nhiều vì điều ấy. Tôi thật ngây ngô, đâu biết rằng cuộc sống không hề bằng phẳng, dễ dàng như tôi nghĩ. Nó là cả một cuộc đời con người, là bao điều mà tôi phải trải qua, phải chiến đấu và phải biết chấp nhận. Phải chăng ? Vì cuộc sống của anh và tôi khác nhau như thế nên ngày ấy, với tôi anh là cả một kho tàng cổ tích lạ lẫm để tôi tò mò, muốn khám phá. Muốn hiểu được, chia sẻ và trao đổi mọi điều về cuộc sống với người bạn thân của mình. Đó là tất cả những gì mà tôi nghĩ và muốn. Ngày ấy ....


Có một thời mình đã nắm tay nhau
Đi dọc sân trường vương đầy hoa sữa
Ngây ngất quá nên nghẹn ngào hơi thở
Dại khờ ơi ! Mình đã nói gì đâu...
Có một thời mình nhìn trong mắt nhau
Bao ý định chưa đứa nào dám nói
Điều thầm kín sợ biến thành nông nổi
Vội vã làm chi khi thu mới bắt đầu
Có một thời mình cứ đợi chờ nhau
Cứ ý tứ nên cuối cùng dang dở
Mùa thu qua và không còn hoa sữa
Cánh cửa học sinh lặng lẽ khép vào
Có một thời mình kịp nói gì đâu
Em ngồi khóc ta dại khờ quá dỗi
Mình yêu nhau mà không dám nói
Để tim đau nuối tiếc độ thu về ...."

Thời gian cứ thế trôi qua, thật vô tình...kéo theo tất cả mọi thứ, những kí ức, kỉ niệm về một thời học sinh mơ mộng và thánh thiện. Chúng tôi phải bước ra khỏi khoảng trời học sinh thơ ngây ấy để chuẩn bị bước vào đời với bao khó khăn, thử thách, khi mà chúng tôi chưa thực sự sẵn sàng, chưa muốn chấp nhận. Nhưng cuộc sống cứ vẫn tiếp diễn, không cho chúng tôi níu kéo, lực chọn. Mọi hoài niệm đẹp đẽ của một thời thơ ấu được tôi gói ghém thật cẩn thận, cất vào sâu trong tim, để chúng luôn đi theo tôi trong bước đường đời sau này.

Có lẽ anh cũng vậy ....!

Và tôi, chập chững bước những bước đi đầu vào đời, cuộc đời mà tôi vốn hiểu rằng nó không hề bằng phẳng, không như thiên đường, không hề bình yên. Cuộc đời mà tôi được dạy là bao thử thách, chông gai, bon chen thất bại ...Cần phải có niềm tin, sự cố gắng ...

Tôi hồi hộp với tất cả, sự mới lạ của cuộc sống, của con người. Nhưng tôi không hề sợ, không lẩn trốn nó. Phải chăng hành trang tôi mang theo là cả một khoảng trời tươi đẹp, là niềm tin của người thân. Và tình bạn của anh ...

Tôi và anh, vẫn luôn ở bên, động viên và giúp đỡ nhau. Chúng tôi cùng cố gắng, anh luôn đem niềm tin đến cho tôi, cho tôi niềm vui, hạnh phúc. Anh bảo tôi cũng làm như thế cho anh. Tôi không biết nữa, nhưng tôi tin điều mà anh nói .

Chúng tôi vẫn luôn ở rất xa nhau, xa lắm mặc dù hai đứa đều chọn một con đường để đi… Không gian và thời gian cũng không thể làm mờ nhạt đi tình bạn ấy, ngược lại nó khiến chúng tôi ngày càng xích lại gần nhau hơn.....

Chúng tôi chỉ có thể gặp nhau vào những dịp đặc biệt. Lúc đó giữa khoảng khắc ấy chỉ có tiếng cười, lời tâm sự, sẻ chia và những món quà nho nhỏ đáng yêu, nó thật hạnh phúc ....

Anh đâu biết rằng, đã có lúc tôi lặng người đi để nhìn lén nụ cười của anh... Nụ cười thiên thần trước cuộc đời rộng lớn. Càng ngày tôi càng yêu tình bạn này hơn. Anh luôn nói : "Chúc cho tình bạn của chúng ta là mãi mãi...! " Đó là niềm hạnh phúc mà không ai mang lại cho tôi được, và tôi cũng không muốn chia sẻ cho bất kì ai, tôi tự nhủ: Đó là sự ích kỉ đáng yêu của tôi.

Trái tim tôi vẫn bình yên nông nổi, dại khờ, tôi sống hạnh phúc bên cạnh người thân bạn bè... Còn anh vẫn luôn cười, nhưng trong tim anh mãi mang theo một nỗi buồn, sự nuối tiếc đeo đuổi ...


Sẽ bắt đầu cho câu chuyện ngày xưa
Khi chiều mưa nay bạn về nơi đó
Để lại nơi đây bao điều muốn nói
Hạt nắng nhạt nhòa chìm lạnh trong mưa.
Sẽ mãi trở thành câu chuyện ngày xưa
Bạn lại lên xe lại cách xa như thế
Bao buồn vui mình nhìn lại quá khứ
Bạn đi rồi Tím buổi xa đưa...
Sẽ chỉ còn là câu chuyện ngày xưa
Tình bạn xa xôi phương trời cách biệt
Bạn có nhớ về một thời đã diết
Xin hãy bắt đầu .... Nơi ấy ! Ngày xưa ...."

Tôi hay tự hỏi: tại sao cuộc sống cứ phải đổi thay? mọi thứ chẳng bao giờ là mãi mãi? Tôi đã từng cầu mong số phận đừng bao giờ lấy đi cái tình bạn mà tôi đang cố gắng giữ gìn, trân trọng nhất này. Tình bạn mà ở đó chỉ có niềm tin, tiếng cười, và những ánh nhìn thánh thiện ......." Hàng ngày, nơi đây mình vẫn luôn cầu mong chờ bạn bình yên, hạnh phúc. Và biết rằng ở nơi xa xôi ấy bạn vẫn nghe thấy và luôn ở bên mình. Cuộc sống vẫn cứ trôi cùng thời gian. Ngày ngày mặt trời vẫn luôn chiếu sáng mọi nơi. Nhưng mình vẫn mong đợi một ngày nào đó, ngọt ngào và ấm áp hơn, chúng ta sẽ tìm được hạnh phúc trọn vẹn ...và tình bạn của chúng ta là mãi mãi ...."

Đúng như vậy đấy, tôi luôn cầu nguyện và mong được như thế, chỉ mong hai từ: ......Mãi mãi .... Nhưng quy luật của cuộc sống thì không như thế, mà tôi chỉ là con bé quá nhỏ nhoi trước cuộc sống rộng lớn bí ẩn. Và cái ngày mà mọi thứ phải đổi thay ấy đã đến, tình bạn của chúng tôi. Đổi thay ....

Buổi chiều của một ngày giữa tháng 4, lạ thay trời hôm ấy lại mưa _mưa dầm...Anh đã nói với tôi, cái điều mà chưa bao giờ tôi nghĩ đến, và cũng chưa bao giờ mong muốn. Giây phút ấy ... tôi đã chết lặng trước những điều anh nói....


Có một chiều như thế mãi trong em ....
Mưa xối xả lời yêu anh nói vội
Em chối bỏ tâm hồn đau nhức nhối
Yêu anh nhiều sao lẩn trốn mãi với thời gian ..."

Anh không muốn chúng tôi làm bạn nữa. Tôi không nghĩ được nhiều về điều ấy và cũng không muốn nghĩ đến. Cái cảm giác của tôi ...Thay vào đó là nỗi sợ hãi, suy nghĩ duy nhất lúc ấy là rất lo sợ, sợ cái tình bạn mà tôi hàng luôn ấp ủ, giữ gìn bị tan vỡ, sợ sẽ mất nó mất đi nguồn động viên, niềm vui lớn nhất đó ...Sợ cái tình cảm không phải là tình bạn kia chen vào ...Tôi giận anh lắm, vì anh đã làm rạn vỡ tình bạn mà tôi tôn thờ ...

Và tôi đã chối bỏ, không kịp suy nghĩ. Tôi bảo anh hãy quên đi, hãy xem nó như là một sự đùa giỡn, một trò chơi ...Bắt anh hứa phải cùng tôi mãi mãi giữ tình bạn này .

Anh không hứa !

Sau lần ấy, khi tôi chỉ còn lại một mình suy nghĩ thật nhiều....Tôi nghĩ đến tất cả những kỉ niệm bình yên, đẹp đẽ mà tôi đã có với anh. Nghĩ đến nụ cười trên gương mặt anh, nghĩ đến những lần tới thăm bất ngờ, nghĩ đến những lời động viên, niềm tin vào cuộc sống mà anh và tôi đã trao cho nhau, nghĩ đến giọng nói của anh, những điều anh nói ...tất cả .... Tự nhiên tôi thấy nhớ anh thật nhiều, nỗi nhớ dâng lên cồn cào, nó thật kì lạ, choáng ngợp cả đầu óc tôi .....Trong tôi trước đây chưa hề có cảm giác ấy. Nếu có nhớ về một ai đó cũng chỉ là nỗi nhớ vu vơ, nhẹ nhàng như con gió thoảng qua .....

Cũng giây phút đó tôi hiểu ra rằng tôi đâu còn xem anh như một người bạn thân nữa, từ lúc nào? Tôi không biết đó là gì? Nhưng tôi nghĩ nó không phải là tình yêu, vì tình yêu như tôi nghĩ từ rất lâu rồi không như thế, với tôi nó khác cơ ....Bạn tôi nói: " Chắc đó là ranh giới giữa tình bạn và tình yêu" Có lẽ là vậy, tôi xem là như vậy.

Tôi nói với anh những suy nghĩ của mình, như bao lần trước, như ngày đầu gặp và quen anh...Không biết từ khi nào tôi đã có thói quen nói hết suy nghĩ của mình với anh, dù điều ấy thật ngốc nghếch ...

Anh luôn thế thấu hiểu mọi tâm tư của tôi.

Anh nói : " Anh sẽ chờ ! "

Chúng tôi biết điều trước tiên là phải cố gắng học thật tốt và cùng chờ đợi ....


Ôn hoài kỉ niệm của một thời bé bỏng
Cứ dội về rát bỏng trái tim tôi ....
Ta nhớ mãi một thời mơ mộng nhất
Cái thời thương và nhớ cứ đan dài ...."

Ngày ấy tôi quá hạnh phúc với mọi điều mà tôi đang có, hạnh phúc với mọi thứ đã được ban tặng, hạnh phúc khi nhớ về anh. Quá mơ mộng và nông nổi, tôi nghĩ mọi chuyện thật tốt đẹp, hoàn thiện đến bằng phẳng như là cuộc sống này không hề có sóng gió, không hề có điều gì cản trở tồn tại xung quanh ... Thứ mà người ta gọi là sự cám dỗ, là tình yêu là sự thay đổi của cuộc sống, của con tim, là gì.....? Đến giờ tôi cũng không biết, có lẽ sau này cũng thế, nó là bóng tối, là bí ẩn hay thiên đàng, nó đúng hay sai ....?

Tôi chỉ nghĩ khi thành công thì chúng tôi sẽ đến được với nhau ...." Dễ dàng thế sao bé ? Thời gian và cuộc sống sẽ dạy cho bé biết........." Đó là những câu nói, lời khuyên mà tôi nhận được từ bạn bè của mình khi tôi hỏi ..... Thời gian cứ thế trôi qua, kéo theo mọi thứ, cả anh và tôi đều tiến lên phía trước, vẫn mỉm cười ôm ấp niềm tin, ước mơ ấy.... Dù trong tận đáy con tim, tôi vẫn biết rằng chúng tôi còn khác xa nhau lắm ....Tôi thấy mình thật khờ khạo và ngây ngô trước anh. Và tôi cũng biết trong anh, dư âm về nỗi đau, về một mối tình thỉnh thoảng lại nhói lên, làm anh đau. " Cứ để như thế, ở bên và giúp anh, từ từ anh sẽ nhận ra rằng tình cảm anh dành cho mình chỉ là nông nổi, ngộ nhận... Lúc ấy làm bạn thân như trước vẫn chưa muộn ..." Đến giờ tôi vẫn thầm trách sao ngày ấy tôi lại nghĩ ngu dại đến như vậy. Giá như ngày ấy, tôi hiểu anh nhiều hơn ...hiểu tình cảm của chính tôi nhiều hơn .....


.....Phải chăng nỗi buồn từ sâu trong tim
Là vết thương ta tưởng chừng đã lành
Là cái quá khứ ta tưởng như bình yên
Là tình yêu ta tưởng không bao giờ chết ...."

Một lần nữa tôi lại thất bại, cánh cửa của ngôi trường mà tôi mơ ước đóng lại, lòng kiêu hãnh và tự cao của một đứa con gái mới bước sang tuổi 19 với bao mơ ước, hoài bão trong tôi sụp đổ ... Trong đó có cả ước mơ cùng anh.... Đêm đó tôi đã khóc như chưa từng được khóc, như một đứa trẻ sơ sinh vừa được ra đời trên thế gian... Đầu óc tôi một màu đen bao chùm, tất cả đã là vô nghĩa...Còn anh, anh nói không buồn, vì đó là điều tự nhiên, rằng còn có nhiều con đường để dẫn ta vào đời, mà cuộc sống phá có khó khăn, thử thách, nếu không đâu còn là cuộc sống nữa. Hãy làm theo những gì mà còn tim mách bảo thì sau này sẽ không phải ân hận điều gì ....! Tôi biết anh chỉ an ủi, động viên tôi thôi, chứ làm sao anh có thể giấu nỗi buồn ấy qua ánh mắt, ánh mắt biết nói ...

Tôi gặp anh không dám nhìn thẳng vào mắt anh và nói rằng tôi không thể ...! Anh hãy mãi mãi ở bên tôi như một người bạn thân....tim tôi đau ....tim anh đau ....

Một thời gian dài chúng tôi không liên lạc với nhau, tôi không biết tin gì về anh ....Tôi cảm thấy cuộc sống có gì đó trống vắng, hụt hẫng, thiếu đi nguồn động viên, niềm vui .....Tôi vẫn sống vui vẻ, bình yên bên gia đình, bạn bè, và ở tận sau trông con tim có nỗi đau nhè nhẹ ....

" ... Tôi ngỡ rằng mình đã mất anh ....! "

Đặt chân xuống TP HCM, cái thành phố náo nhiệt, bon chen và đầy hứa hẹn, thử thách, để vào học một trường mà tôi không hề muốn, không phải là ước mơ của tôi.... Nhưng nhịp sống và những tác động xung quanh không cho phép tôi tiếp tục lựa chọn nữa. Bạn bè tôi mỗi đứa đi theo một con đường riêng, đi theo con đường mà họ đã lựa chọn, có người hạnh phúc, có người bất mãn....

Cuộc sống nơi đây, tôi dần quen với những người bạn mới, dè dặn, bình yên và thật là lạ lẫm .....Đã có những câu chuyện đã có những tình cảm đến với tôi, như mọi người vẫn thường nói là tinh thần, là tình yêu của quãng đời sinh viên... Nhưng sao trái tim tôi không cảm giác, nó lạnh quá .... Hoài vọng về những kỉ niệm xa xưa, về bạn bè, về gương mặt, nụ cười thân quen ấy vẫn luôn rõ nét trong trái tim non nớt, không ai có thể xóa mờ được ....Dù chính tôi đã chối bỏ trong chơi vơi, ray rứt, xót xa ....

Nhiều khi mỗi đêm nhìn lên trời, ngắm các vì sao lấp lánh, như soi sáng cả thế gian, sưởi ấm con tim nhỏ bé nhưng mãnh liệt ..Tôi nhớ anh ....không biết giờ này anh đang ở đâu, làm gì? Anh có được hạnh phúc, có vui không? Tôi luôn cầu mong anh hạnh phúc, số phận và cuộc sống đừng bắt anh phải chịu khổ đau, buồn bã nữa ...


Mới giận hờn mà thu đã xa xôi
Em ngẩn ngơ trước cây bàng lá đỏ
Bao tâm tư bao nghẹn ngào từng hơi thở
Mùa đông_ Mưa đọng trên tay em ...
Trong mênh mông tĩnh lặng của đêm
Kỉ niệm chẳng chịu yên, cứ tìm về nhức nhối
Đâu hạnh phúc khổ đau? Đâu tình yêu lầm lỗi?
Để một thời nông nổi hát tình ca ...."

Tất cả những kỉ niệm giữa anh và tôi, tôi vẫn luôn giữ gìn, trân trọng và ấp ủ cho riêng mình.... Nhiều đêm, trên cái thành phố xa lạ này, tôi khóc vì nhớ nhà, nhớ bạn bè, nhớ anh. Nhớ những lần trước anh đều ở bên động viên, an ủi tôi. Giờ tôi chỉ có một mình ..... Tôi muốn liên lạc với anh, để nói với anh một câu thôi, thật lớn rằng : " Tôi nhớ anh nhiều lắm ! ". Nhưng lòng ích kỷ cố chấp và tự cao của một đứa vốn lì lợm như tôi không cho phép. Dù biết điều đó thật không tốt ....

Một buổi trưa, không biết là do cuộc sống hay số phận, tôi gặp anh trên mạng ....Khoảng khắc ấy ... Hai đứa chào nhau gượng gạo vui mừng ....

Khi biết rằng anh cũng đang ở trên đất TP HCM, ở trong tôi có một cảm xúc gì đó thật lạ. Cái tình cảm mà trước tôi vẫn luôn đè nên trong lòng, giờ không thể ngăn cản được, nó khó chịu, quậy phá rồi bung ra, như một con sóng lớn .... Bao nhiêu kỉ niệm mà tôi cố cất giữ, cho ngủ yên cũng theo đó tràn về. Tôi thấy mình như một đứa trẻ lâu ngày gặp mẹ, hẹn gặp anh mà hai mắt cứ đỏ hoe ... lúc ấy anh nghĩ gì ?? .

Chúng tôi gặp nhau, nhìn thấy dáng người, khuôn mặt, đôi mắt, nụ cười thân quen ấy giữa mảnh đất xa lạ này, tôi như tìm lại được niềm yêu thương , niềm tin.... nỗi tủi thân tan biến, cảm giác được che chở, tôi hạnh phúc .... Tình cảm anh dành cho tôi luôn thế... không đổi thay .... Buổi tối hôm đó, tôi đã hiểu rõ tình cảm của mình, khi anh nắm tay tôi, đó là tình yêu, tôi đã biết yêu ..... Chúng tôi như hai đầu trẻ, vô tư hồn nhiên ....

Từ nay tôi lại có anh bên cạnh, nhưng không phải là hai người bạn thân , không chỉ là như thế .... chúng tôi là một nửa của nhau ... Lần đầu tiên tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc thực sự trong tình yêu, mà không chen lẫn với nỗi lo sợ nào. Tôi đã tha lỏng con tim ....vì người ấy là anh. Dù sau này mọi thứ đổi thay sao? Tôi sẽ không bao giờ hối tiếc, tôi thấy mình trưởng thành nhiều hơn, và can đảm hơn nữa chứ ....


Không lúc nào anh không nghĩ về em
Những ước mơ lặng thầm những khát khao gần gũi
Bao năm tháng chia xa bao chờ đợi
Đã bao giờ ta được sống gần nhau ...."

Chỉ mấy ngày ngắn ngủi được ở bên anh, nhưng tôi cảm nhận được tình yêu mà anh dành cho tôi, chân thành, thiết tha, quá trong sáng, hạnh phúc .... Lần đầu tiên chúng tôi có thể trao cho nhau những tình cảm, bất tận ... Từ nụ cười đến ánh mắt .... mà không phải đè nén, không khoảng cách ...

Anh phải xa tôi, tiếp tục theo đuổi và thực hiện ước mơ của mình, đó là điều mà cả tôi và anh đều mong muốn... Anh nói dù xa nhưng hãy luôn ở bên, luôn nhớ về nhau ......

Chúng tôi mỗi đứa một nơi! TP HCM náo nhiệt, nóng bức, bon chen. Còn Đà Lạt lại thật lạnh giá, lãng mạng, mơ mộng .... Những ngày đầu xa anh, tôi nhớ anh da diết, nhớ nụ cười, cử chỉ, ánh nhìn ... Tôi biết anh cũng vậy ..... Một lần chúng tôi được gặp nhau ngay trên mảnh đất Đà Lạt, niềm hạnh phúc trào dâng, cả anh và tôi đều nghĩ: Không có điều gì thay đổi được tình yêu của chúng ta ......

Tôi đâu biết được rằng, những suy nghĩ của tôi còn giản đơn, ngây ngô lắm. Trong khi cuộc sống lại không như thế, hay là tại tình yêu của tôi với anh nồng nàn, nhưng quá mỏng manh, nhỏ bé so với cuộc sống này ...


....Nhiều khi đang đi trên đường phố đông người
Tôi giật mình sững lại ....
Đột nhiên hiện về gương mặt thân quen ấy
Rồi thoắt nhanh lướt lạc giữa dòng đời
Anh rõ ràng không có ở nơi đây ......
Ai đó giống mà lại không thể giống
Nhưng tôi mãi muốn được giật mình xúc động .
Được thấy anh nhiều ở chốn ... không anh
Tôi cất đi những cái giật mình
Của một thời tôi yêu anh kì lạ
Để mai này dẫu chẳng còn gì cho anh nữa cả
Tôi sẽ tặng anh những cái giật mình..."

Sự xa cách, tình yêu ấy, không gian, thời gian, con người, những mối quan hệ, những ảo tượng dại khờ . .... Tôi không định nghĩa được? Vì sao? Sự cám dỗ hay tình cảm thực sự? Lòng tổn thương hay nỗi đau? Sự thất vọng hay ảo vọng ?.

.... Lỗi đó do anh,do tôi, hay lại đổ lỗi cho số phận? Tất cả đó là lầm lỗi? Hay tôi và anh đang lầm lỗi? Tình yêu hay ngộ nhận?. Tất cả là sự thật hay không?.... kết thúc ??.....

Nỗi đau đầu đời thắt chặt trái tim tôi, làm tim đau nhói, bàng hoàng.... Mọi kỉ niệm phút chốc vô nghĩa, tan biến.... Chuẩn bị bước vào tuổi 20 mà sao tôi vẫn ngơ ngác vậy?. Tôi không thể gục ngã, tôi khao khát cái tình bạn ngày xưa.... Ngốc nghếch và khờ dại .... Cảm giác suy nghĩ của anh ...

Tôi biết. Cảm nhận được như ngày trước tôi đã từng cảm nhận ... rằng anh đau khi nghĩ không thể đem hạnh phúc cho tôi, anh không muốn tôi chịu thiệt thòi. Anh muốn tôi được hạnh phúc, rằng xung quanh tôi còn rất nhiều điều tốt đẹp. Anh đâu biết rất nhiều người bên cạnh tôi, tôi cũng nói thế với họ ... Như anh đã nói vậy. Rằng hãy quên anh đi_ tôi sẽ hạnh phúc khi quyết định thế này thế kia .... Nhưng sao khi nghe những lời nói đó từ chính anh, tôi thấy chơi vơi, hụt hẫng ... Dẫu biết anh không muốn vậy _ Nhưng tại sao? ….

Sau ngần ấy thời gian, anh vẫn chưa hiểu tôi, hiểu tình cảm của tôi. Tôi không nghĩ mình dại khờ, không nghĩ mình nông nổi, hay ít ra chính tôi cũng tự cho mình là thế ... 20 Tuổi đủ để cho tôi quyết định cuộc đời mình, đủ để biết tình yêu là gì? biết người tôi cần .... Thời gian và khoảng cách sẽ chẳng là gì? Sức mạnh của mối tình đầu và anh có thể giúp tôi vượt qua mọi thứ cơ mà. Sao anh không hiểu ...? Hay đó là sự hoang dại của chính anh !

Đã có lúc tôi nghĩ rằng nếu tôi từ bỏ anh thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn nhiều, anh sẽ không phải tự dằn vặt, tôi sẽ không còn gắng nặng cho anh. Anh sẽ được hạnh phúc bên một người ở thật gần anh, hạnh phúc bên một người không phải là tôi ..... Mà nhìn thấy anh được hạnh phúc, bình yên là điều tôi luôn mong muốn, chỉ cần anh được hạnh phúc thôi ... Và được làm bạn bè bên cạnh anh, tôi cũng sẽ hài lòng..... Hình như tôi đã làm như thế , rời xa khỏi cuộc đời anh. Vì … " Như thế sẽ tốt cho cả hai ..."


Em đã nhận ra anh ngay từ những bước chân
Như ngày nào_ Những nhịp thang nhà em thủa ấy
Có lẽ đâu thời gian bấy nhiêu năm
Tình yêu sẽ còn một lần quay lại?
Có lẽ hai ta không ai có lỗi …
Về những gì khoảng khắc một đời yêu
Chỉ mong sao trong mất ngủ đêm đêm
Những bước chân anh đừng còn vang trong kí ức
Em hiểu một điều: Hiểu rằng hạnh phúc
Mãi mãi qua rồi cùng những say đắm ....đầu tiên "

.... Thật bất ngờ anh lên TP HCM, gặp lại anh ngay cổng trước học. Nỗi buồn vui đen xen, lẫn lộn, dày xéo lên nhau.... Vui vì được gặp lại anh, dáng người nụ cười... được gặp lại người con trai mà tôi yêu mến nhất. Buồn vì ở gần người ấy, nói chuyện... mà tôi phải đè nén tình cảm, con tim của mình, cột chặt tất cả ....

Nhưng tôi đã không thể,anh cũng không thể. Chúng tôi đã qua yếu đuối khi gần nhau, Bao nhiêu tình cảm dồn nén, bị trói chặt quẫy đạp, ứa ra ... Chúng tôi không còn kiểm soát được quyết định của mình nữa. Những gì trước đây tôi xem là chắc chắn, dứt khoát, trở nên yêu đuối và mờ nhạt, tan biến _Thật vụng dại... Chúng tôi không thể đời nhau được, ánh mắt đam mê ...

Một lần nữa, anh và tôi lại thất bại _ tình yêu đã chiến thắng ...

Thời gian ở bên nhau, chúng tôi đã tâm sự rất nhiều, nói lên tất cả những cảm nghĩ của mình_ lắng nghe như hai người bạn thân hồi xưa... Nhờ thế chúng tôi đã hiểu tâm tư của nhau nhiều hơn nữa .

......Nỗi đau được xua tan....

Tôi hiểu ra tình yêu là các vì sao va chạm vào nhau. Tình yêu phải có những khó khăn, thử thách và nỗi đau như thế, hơn thế. Nếu phẳng lặng thì đâu còn là tình yêu. Giờ đây khi tất cả đã qua, tôi biết mình vẫn luôn chỉ có anh . Anh cũng vậy ... Anh và tôi đang thật hạnh phúc. Mọi khoảng cách sẽ được chúng tôi kéo lại... chỉ cần có tình yêu. Tôi biết rằng trước mắt chúng tôi, tương lai không chỉ là hạnh phúc như bây giờ. Vẫn luôn là sóng gió, là nỗi đau đang đón chờ.... Anh nói hãy sống tốt với tình yêu đang có, hãy cố gắng hết sức và hướng về nhau, rồi chúng ta sẽ được hạnh phúc. Tôi cũng nghĩ như anh.

Dù tôi biết xung quanh tôi luôn là vực thẳm, cám dỗ, sự ghen tức… Sẽ có những sự quan tâm, tình cảm khác làm tôi rung động, sẽ có ánh mắt làm tôi hồi hộp, sẽ có bàn tay khiến tôi phải né tránh.... Sẽ có những rung động trong tim anh, có bóng hình khiến anh luôn nhớ, sẽ có kỉ niệm, sẽ có..đổi thay ... sự chia rẽ ... Tất cả đều là thử thách. Nếu như tình yêu của chúng tôi đủ mạnh, nếu đứng vững chúng tôi sẽ vượt qua và hạnh phúc .... Tôi tin vào tình yêu anh trao cho tôi, tin vào mối tình đầu của mình.

Anh nói sẽ không có điều gì có thể chia rẽ chúng ta thêm một lần nữa ...Ừ! Sẽ là như thế phải không anh?. Nếu tạo hóa đã cho chúng ta thuộc về nhau, là của nhau ngày từ phút ban đầu.

Còn nếu số phận bắt chúng ta phải mãi xa....Thì anh và tôi sẽ hài lòng với những gì mình đã có với nhau, không bao giờ hối hận về những hoài niệm đẹp nhất. Tất cả kỉ niệm sẽ không bao giờ nhạt phải trong trái tim .

....Tôi luôn tin .... Sau này chúng tôi sẽ mãi ở bên nhau, dù ở bất cứ một tư cách nào....

Xin cảm ơn số phận, tạo hóa đã đem anh đến bên tôi, anh là tất cả những gì đầu tiên của tôi, là mối tình đầu….trong sáng và tinh khiết. Tình yêu đầu sẽ mãi theo tôi đến suốt cuộc đời .

Sau này, khi tôi không còn ở bên anh, tôi có yêu thương ai_ thì hình ảnh của anh vẫn luôn rõ nét, in sâu trong trái tim... anh sẽ mãi là người tôi yêu mến.....

" Điều gì thuộc về kí ức, hãy để nó vào một ngăn nhỏ trong tâm hồn. Nó sẽ là điểm tựa hay là bờ vực cho những ai biết nhìn nhận nó. Cuộc sống là của ngày mai, hãy nhìn lên phía trước, đó là tương lai của bạn. Đừng quá hoài niệm với quá khứ để rồi đánh mất cả hiện tại ... Hãy sống thật vững tin, không chỉ cho bản thân mình mà còn cho những người mà mình yêu thương. Đừng mãi đắm chìm trong quá khứ buồn, bạn sẽ làm tổn thương chính mình và những người yêu thương bạn.....". Tôi nhìn về phía bầu trời, nhớ anh.... Phải rồi, tất cả những kỉ niệm đẹp đẽ đã có với anh sẽ là điểm tựa cho tôi bước tiếp, vững tin trên quãng đường còn lại. Còn hiện tại chúng tôi sẽ cố gắng vun đắp, giữ gìn ..... Tương lai là của ngày mai, chỉ biết nó sẽ tốt đẹp cho cả anh và tôi.

Trong đêm đen những vì sao luôn lấp lánh, soi sáng thế gian, muôn loài.... Đến ngày mai ánh sáng mặt trời lại xuất hiện. Tình yêu xót xa, đớn đau rồi sẽ hạnh phúc. Khi những sự cố gắng thành công, những mối tình nông nổi qua đi, cuộc chơi đã tàn.... Một ngày nào đó, xa xôi... anh và tôi sẽ chờ nhau ....ở cuối con đường ....

Hãy hứa sẽ sống thật hạnh phúc anh nha! Luôn vững tin vào cuộc sống này, để thành công, dù phía trước con đường còn biết bao thử thách, đổi thay. Hãy luôn mỉm cười để xứng đáng với những gì cuộc sống đã ban tặng, để xứng đáng với tình yêu của chúng ta ..... Khi đọc được tất cả những điều này. Em mong anh hãy hiểu những suy nghĩ của em, sẽ hiểu em nhiều hơn nữa, như anh vẫn luôn thế .... Rằng dù có là con bé ngây dại hôm nào, hay là một người con gái nông nổi bây giờ, thì em đã và vẫn luôn yêu anh, vụng dại lắm anh biết không?

Em yêu anh_ bằng tình yêu trinh nguyên, đầu đời và thánh thiện nhất.....

Cảm ơn mối tình đầu, cảm ơn những kỉ niệm đã qua, cảm ơn một thời tuổi trẻ khờ khạo.. .và vĩnh viễn ....

...Cảm ơn một thời yêu anh đến kì lạ .....

 
 

 

 

~ * ~

Home


    © Copyright 2005 - 2011 by Timkhokhao