|
Thứ bảy, 22 Tháng 10 2011 05:15 |

|
" Anh
có yêu em không ? ”. “ Có ”. “ Yêu như thế nào?”. Tuấn tròn mắt nhìn Vân
một thoáng, hơi bối rối: “ Thì... cũng như mọi người yêu nhau ” Vân đỏng
đảnh: “ Ứ, ứ cần anh nói thế. Phải cụ thể hơn cơ ”. |
Tuấn
dụi tắt điếu thuốc lá, cố nén tiếng thở dài, giọng nói đã có phần khang
khác: “Em vẫn bảo tình yêu là một khái niệm trừu tượng cơ mà”. Cũng may
Vân đã chịu ngồi im, đầu tựa vai anh, mắt lơ mơ nhìn cả vạt đồi thoai
thoải tím ngắt sim mua. Một nơi nghỉ ngơi thật tuyệt - Tuấn nghĩ, nếu
như chỉ có một mình anh, anh sẽ nằm xoài ra thoải mái, nhìn trời qua
những kẽ lá và nghĩ mông lung. Tuấn chợt thấy buồn cười, có ai như anh
không, ước có một mình trong lúc ngồi cạnh người yêu.
Tuấn thấy vai mình nặng trĩu, dường như Vân đã ngủ. Anh đỡ mái đầu Vân
ngả lên đùi mình, chăm chú ngắm từng nét mặt cô. Phải thừa nhận là Vân
giống Linh, giống như hai chị em ruột mặc dù họ chẳng hề biết nhau ngoài
đời. Nghĩ đến Linh,Tuấn vẫn thấy lòng mình se thắt, dù đã 6 năm rồi...
Cũng rèm mi cong vút khiến cho đôi mắt có vẻ gì là lạ, đầy ấn tượng.
Cũng đôi má bầu bầu, mái tóc ngang lưng, càng nhìn càng thấy giống. Bỗng
Vân cựa quậy rồi mở mắt: “Sao nhìn em lạ vậy? Cứ như nghi ngờ điều gì
ấy”. Hình ảnh Linh vụt biến mất, chỉ còn lại là Vân. Tuấn lắc đầu, âu
yếm vuốt vuốt mấy sợi tóc xoà trên trán người yêu, kỳ thực để cho Vân
nhắm mắt, thôi quấy rầy anh bằng những điệp khúc câu hỏi cũ mèm.
|
|
Đọc thêm...
|
|
Thứ bảy, 22 Tháng 10 2011 05:14 |
|
Không biết giờ này người bên ấy ra sao
Có còn yêu em như ngày đầu mới gặp
Hay chỉ bóng em hiện về trong thoáng chốc
Rồi vùn vụt bay đi như ảo giác mộng thường?

Đời ngăn mình hai đứa phải hai phương
Khoảng cách là những đại dương ,những vùng trời rộng lớn
Để đôi lúc ngay cả điều mơ ước
Được bên nhau...
cũng thấy khó vô cùng.
Không biết giờ này anh có biết hay không?
Em nhớ đến anh hơn những gì gọi nhớ
Từng đêm buồn chỉ mình em cùng gió
Thì thầm cho nhau nghe niềm rung cảm cho người
Em nhớ anh ! Chỉ biết nhớ vậy thôi !
Bởi khoảng cách bao la em làm sao đắp nổi?
Chỉ biết lặng im nghe tiếng lòng thầm gọi...
"Phải hoán đổi làm sao em mới được bên người? "
Khoảng cách - Tình yêu - Nổi nhớ....chơi vơi !
|
|
Thứ bảy, 22 Tháng 10 2011 05:14 |
 ...Chia tay chỉ là bắt đầu cho một sự bắt đầu mới ..
Có người bảo chia tay là khoảnh khắc nặng nề nhất của cuộc đời, nhất
là chia tay người mình yêu thương. Nhưng nếu chia tay là sự
giải thoát cho cả hai thì tại sao không chia tay, để bắt đầu cuộc sống
mới.
Chia tay không phải là ngừng yêu thương. Cũng như thất bại chỉ là sự
trì hoãn thành công, là thành công đến muộn mà thôi.
Có hai người rất yêu thương nhau, nhưng rồi cuộc sống chẳng
trọn vẹn như người ta vẫn muốn, mối bất hòa vì cuộc sống kéo họ ra xa nhau, và họ chia tay.
Nhưng họ vẫn là những người yêu nhau nhất trên cuộc đời này. Chỉ cần biết còn yêu nhau là đủ.
|
|
Đọc thêm...
|
|
Thứ bảy, 22 Tháng 10 2011 05:13 |
|
Có một gã con trai
yêu em từ lâu lắm
Gã nói với em rằng:
gã nhớ em.....
nhớ như chưa bao giờ được nhớ
Còn em?
Em lạnh nhạt, dửng dưng
Lâu lắm rồi em đâu còn biết nhớ
về một người đàn ông
về một bóng hình
về một mối tình
đã khuất phía xa xăm
Từng đêm gã nhắn cho em những lời chúc
Không mỹ miều...
Vẫn chỉ là điệp khúc
„ Tôi nhớ em“
Em cười.
Rồi tự hỏi
„ Sao trên đời này lại có một gã khờ….đi nhớ một người dưng ?“
|
|
|
|
|
|