|
Thứ bảy, 22 Tháng 10 2011 03:26 |
 Ừh , thì anh sẽ thử vẽ nên cảnh ấy xem sao. Nhưng trước hết thì phải có lý do chứ.
Dù có "lặng yên mà ra đi" thì ít nhất cũng phải có 1 lý do.
- Có thể là một sớm mai thức dậy, tự nhiên thấy hết yêu, hết yêu là hết yêu.
-
Có thể là một ngày đẹp trời nào đó, ta bỗng gặp một người, chẳng phải
lăn tăn, chẳng phải say nắng, mà bỗng nhận ra đó mới đích thực là 1/2
của mình.
- Có thể là những giận hờn vu vơ, nhưng chẳng thể bỏ qua vì
tình cảm không đủ lớn để có thể hy sinh cái tôi, cái trẻ con, sĩ diện
trong mỗi người.
- Có thể là bỗng dưng nhận thấy ta khác biệt quá nhiều, và tình yêu không đủ lớn để có thể thay đổi vì nhau.
|
|
Đọc thêm...
|
|
Thứ bảy, 22 Tháng 10 2011 03:25 |
 Nhớ đến em…
Một tình yêu chân thành.
Là khi anh nhắm mắt lại và nhớ lại khi em tựa vào vai anh_ ngủ một cách an lành…
Anh ngửi mùi hương dịu êm lan tỏa trên mái tóc em.
Để thấy rằng anh không thể được quên em
Tình yêu ấy vẫn còn tồn tại
Anh nhớ về những kỉ niệm đau buồn…
Là khi em quyết tâm ra đi
Mùi hương của tóc em vẫn còn vương vấn đâu đây
Luôn chiếm lĩnh tâm hồn anh
|
|
Đọc thêm...
|
|
Thứ bảy, 22 Tháng 10 2011 03:24 |
 " Tưởng rằng đã quên cuộc tình sẽ yên....." Lời bài hát sao nghe buồn
quá.... Đúng là cứ ngỡ mình đã quên, cứ ngỡ lòng mình đã bình yên trở
lại, cứ ngỡ rằng cuộc tình đã yên..... Nhưng tất cả chỉ là cứ ngỡ mà
thôi.
Đã một năm trôi qua kể từ ngày em nói lời chia tay anh. Mọi
chuyện cũng đã trôi qua, anh trở về với những tháng ngày không có em như
một năm trước, nhưng sự bình yên trong tâm hồn anh em đã lấy mất từ lâu
rồi em ạ ! Anh đã vô tình đọc được ở đâu đó câu nói : " Tình yêu là thứ
gì đó mà khi ta đã để nó ra đi, nếu nó quay trở lại nó sẽ là của ta mãi
mãi, còn nếu nó không quay lại thì nó chưa bao giờ thuộc về ta ngay từ
phút ban đầu".
|
|
Đọc thêm...
|
|
Thứ bảy, 22 Tháng 10 2011 03:23 |
 Tôi nằm nhà, một mình, trống rỗng.....
Sáng nay anh sẽ đi,
tôi biết vậy. Tôi sợ, sợ cái cảm giác nhìn anh bước lên tàu .... xa
cách..... lâu thật lâu....có khi là mãi mãi.
Có lẽ tôi hơi đa cảm quá ... nhưng tôi sợ... thực sự rất sợ....
Cuộc sống phải như thế sao?.
Anh báo tin cho tôi một cuộc hẹn.... hôm qua... tôi bên anh...cả ngày.
11h28Am:
Tôi có mặt ở trường, sau khi trễ 1h đồng hồ nhưng anh vẫn đợi. Tôi
không muốn đến chỗ hẹn bởi tôi sợ sẽ làm mình đau lòng, tôi sợ nếu gặp
anh tôi sẽ không thể xa anh.... anh biết không? Nhưng tôi vẫn đến, nhẹ
nghiêng đầu vào vai anh_như lần đầu tiên tôi gặp anh trên chuyến xe đi
miền tây, suốt chuyến đi tôi ngủ ngon lành trên vai anh, bình yên và
ngọt ngào.
|
|
Đọc thêm...
|
|
Thứ bảy, 22 Tháng 10 2011 03:22 |
 Không ồn ào cũng chẳng nhiều lời…
Chia tay…
đơn giản cứ như một việc đáng lẽ xảy ra… xảy ra theo lẽ đương nhiên, như trời sẽ sáng lại sau 1 đêm…
Trái
tim nhạt thếch, cảm giác chới với chỉ muốn thật nhanh, thật xa… càng
sớm càng tốt tránh ra thật xa nơi mình đang đứng, càng sớm đối diện với
sự cô đơn thì sẽ càng thấy dễ chịu hơn?
Gió, vùng chạy
khỏi ký ức mới chợt nhận ra rằng trời hôm nay nhiều gió đến nao lòng…
Chợt ước ao có 1 bờ vai của ai đó để tựa đầu vào khóc thật sự, để mà nói
hết những điều từ lâu vẫn không dám nói ra để bảo toàn danh dự cho 1
người.. để mọi thứ theo nước mắt mà đi qua… vậy mà… đơn độc vẫn hoàn đơn
độc và rồi tự hỏi: tại sao mi cứ thích đặt nỗi buồn của mi trước mắt
người khác thế…?
Điên rồi…
|
|
Đọc thêm...
|
|
Thứ bảy, 22 Tháng 10 2011 03:21 |
 "Và hãy luôn nhớ rằng, anh yêu em, có thể luôn đầy, có thể vơi vơi... nhưng là mãi mãi... mãi mãi... Hãy trở về với em!"
Không có anh em chẳng còn gì nữa
Chẳng còn gì kể cả nỗi cô đơn...
Mọi thứ không phải đã quá xa, chưa xa phải không anh? Những email của
anh vẫn còn đấy. Hộp thư em duy nhất những dấu ấn anh in lại. Em giữ,
cho anh và cho riêng mình nữa. Ngày anh bước chân vào cách cửa ấy, anh
nói rằng anh đã hạnh phúc, một cảm giác hạnh phúc ngọt ngào. Thế giới
của riêng em...
|
|
Đọc thêm...
|
|
|
|
|
|
|
Trang 1 trong tổng số 2 |